Quen từng viên sỏi và mái trường – Tamar Lê

Trong chuyến đi Tasmania vừa rồi, tôi lại được lái xe với QH đi ngang qua vùng quê Western Tiers, nơi mà tôi thường lái xe đi thăm học trò thực tập ở trường Meander Primary School. Những hình ảnh ngày xưa trở lại với những bước chân quen với từng viên sỏi đưa đến mái trường .. . . . . . . Hôm nay anh lái xe một mình đến một ngôi trường làng Meander Primary school để thăm sinh viên đang thực tập ở đó. Làng này…

Read More

Hai sai lầm trong luận lý học và ngoài đời – Tamar Lê

Trong một xã hội hay cộng đồng lành mạnh, thảo luận đóng một vai trò quan trọng trong sự tìm kiếm chân lý và hòa đồng. Trong một nước dân chủ, đó là một yếu tố thiết yếu của tự do ngôn luận. Tự do ngôn luận, gồm thảo luận, không những là một cái quyền của công dân, mà còn là một động lực tiến hóa nền văn minh của một xã hội. Tuy nhiên, không phải tự do ngôn luận luôn luôn đưa đến những thành quả tốt…

Read More

Kiếp học trò – Tamar Lê

Học trò ở Việt Nam thường trải qua rất nhiều thử thách, có lẽ vì vậy mà khi ra nước ngoài học thì một số không thấy trắc trở cho lắm. Có nhiều bạn khi qua Úc hay Mỹ, dù Anh văn còn non nớt, nhưng chỉ vài năm sau là gặt hái rất nhiều kết quả tốt đẹp. Tôi nhớ hồi mình học xong tiểu học, phải thi vào đệ thất để vào trường trung học công lập. Thi chỉ vỏn vẹn hai bài toán đố, khó ơi là…

Read More

Đạo đức và chân lý – Tamar Lê

Ca dao, tục ngữ, câu nói của cổ nhân, và chuyện ngụ ngôn là kết hợp kho tàng về tri thức và trí khôn của một nền văn hóa. Nó xuất hiện rất xa xưa và được truyền qua nhiều thế hệ để truyền dạy đạo đức và chân lý cho con cháu. Không phải chỉ một câu nói ngẫu hứng hay chuyện lảm nhảm hiện tại. Bài này vắn tắt thảo luận về bản chất của ca dao tục ngữ trong tiếng Việt với mục đích tìm biết thêm…

Read More

Cung điệu Thứ Sáu – Uyên Di

Vừa tắm vừa ngân nga bài hát “The Autumn Leaves” thì bị hối “nhanh nhanh chở con đi học em à!” Ủa, đã có giao kèo trước là sáng nay các con tự đi học bằng xe lửa điện, mum thì được ngủ nướng đến 8am mà! Rõ là hôm nay không còn lockdown nữa, mấy nhỏ phải trở lại trường học. Mấy ngày qua được học ở nhà nên cô cậu quen thói thức dậy trễ một chút nên sáng nay cô cậu dạy trễ, lại cần đến sự…

Read More

Để Nhớ Một Thời Ta Đã Yêu (Quỳnh Lê)

Nguồn: Tập San trường Sương Nguyệt Anh – Saigon Từ ngày anh đi trời Sài Gòn mưa nhiều lắm! Em cũng chẳng hiểu tại sao nữa. Mưa từ bao đời vẫn là đề tài muôn thủa cho vần thơ lời nhạc. Em vẫn yêu mùa mưa và luôn đón nhận mưa với niềm hạnh phúc vô bờ. Nhưng đêm nay em đón nhận mưa với một giai điệu khác thường anh ạ! Một chút bồn chồn và lãng mạn làm em cảm thấy nhớ, một nỗi nhớ không tên, và…

Read More

Đôi bạn trầm lặng – Tamar Lê

Đôi bạn trầm lặng Trầm lặng là một đức tính quý của người Việt Nam mình. Trầm lặng ở đây không có nghĩa là ‘không có chi để nói’ hoặc là sự thụ động. Sự trầm lặng của người Việt mình, rất khả kính và đáng yêu, là biểu tượng của đà sinh lực trong nội tâm cũng như ngoài xã hội. Vào năm 1980, Tasmania bắt đầu tiếp nhận người Việt tỵ nạn từ các nước Đông Nam Á. Khác với các tiểu bang khác của Úc, Tasmania có…

Read More

Huế với bài học về tình người – Tamar Lê

Khi xem những chương trình nhạc lớn như Asia và Thúy Nga, khán giả thường thấy nhiều ‘danh nhân’ Việt Nam được giới thiệu một cách trịnh trọng đến khán giả với dấu ấn ‘Tôi là người Việt Nam’. Họ thành công trong nhiều lãnh vực trong xã hội, và cũng là niềm tự hào cho người Việt Nam ở hải ngoại. Đây cũng là niềm vui và tự hào của tôi khi biết rõ thêm qua những chương trình như vậy về cuộc sống và sự nghiệp, gồm cả…

Read More

Tình cha – Đặng Duy Hưng

“Công cha như núi Thái Sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra “ Cho đến 4 tháng sau ngày mẹ mất nàng năm ấy gần 36 tuổi, có chồng 2 con đang học tiểu học vẫn chưa biết cha là ai?? Thuở ấu thơ mấy lần hỏi mẹ cùng bà ngoại về người cha vắng mặt, câu trả lời giống nhau cùng nhiều khúc mắc “ Ba và mẹ có một đoạn tình duyên nhưng không như ý nguyện. Mấy tháng sau khi chia tay mẹ mới biết…

Read More

Người đưa tin buồn – Tamar Lê

Người đưa tin buồn – Tamar Lê Hồi mới lên 14 tuổi, lúc đang học lớp đệ tứ trung học ở Quảng Ngãi, tôi có một người bạn tên là Nam. Anh bạn này rất khôi ngô, nhanh nhẹn, đẹp trai, chỉ có một ‘cái tội’ là rất nghèo. Có lẽ vì chung số phận nghèo nên chúng tôi rất tâm giao. Nam là con một của một gia đình làm nông ở một làng nhỏ và nghèo xơ xác, cách thành phố khoảng 12km. Nam lên tỉnh học và…

Read More