Tại Sao Saturday này rất đặc biệt ?

Tại Sao Saturday Này rất Dễ Thương và Thi vị ? Có nhiều lý do lắm: Saturday là ngày lãng mạn nhất của tuần. Saturday là ngày của tình yêu. Satuday là ngày đặc biệt của bảy ngày đợi mong. Satuday là ngày được tân hưởng đam mê âm nhạc. Saturday là ngày của Khúc Tình Xanh với Nguyệt Cầm.   Chiều thứ bảy bâng quơ anh trở lại Đễ chúng mình chung bước dưới mưa rơi Nhìn hư vô rồi nhẳn với mây trời Anh yêu mãi đôi mắt…

Read More

Ca Sĩ Khánh Hà

Khánh Hà tên thật là Lã Khánh Hà sinh năm 1952 tại Đà Lạt nhưng gia đình cô chủ yếu sống ở Sài Gòn. Từ tấm bé, Khánh Hà đã được đắm chìm trong không gian âm nhạc bởi gia đình cô có truyền thống nghệ thuật. Cha của chị là nghệ sĩ Lữ Liên (Lã Văn Liên), một nhạc sĩ đa tài, ngoài Khánh Hà, 6 anh chị em còn lại gồm: Tuấn Ngọc, Bích Chiêu, Anh Tú, Thúy Anh, Lan Anh và Lưu Bích cũng đều theo nghiệp…

Read More

THIÊN NGA VÀ VỊT TRỜI

Lê Anh Tuyết Một buổi chiều đi dạo trên bờ sông Maribyrnong, vô tình tôi nghe câu chuyện của hai con Vịt Trời đang lội trong ao nước nhỏ gần đó. Phía bên sông là một đôi Thiên Nga thanh thoát dịu dàng đang tình tự dưới bóng hoàng hôn. Và đây là mẫu đối thoại của hai con Vịt Trời có tên White và Black (W&B) – W: Sao cậu buồn vậy? Có chuyện gì không? – B: Thành thật mà nói, tớ không hiểu sao Thượng đế sáng…

Read More

Hermann Hesse – Một bậc hàn lâm văn chương

Việt Hải & Khánh Lan Tôi có thể nói gì với bạn? … Có lẽ bạn đã tìm kiếm quá nhiều? Rằng trong tất cả những gì tìm kiếm, bạn không tìm thấy thời gian tìm kiếm? (What should I possibly to tell you?…Perhaps that you’re searching far too much? That in all that searching, you don’t find the time for finding?) Trong văn học Âu châu nói chung hay của nước Ðức nói riêng thì có đôi bạn văn thân nhau như tri kỷ, chúng tôi muốn nhắc đền hai văn…

Read More

Quán Thơ Hư Vô 404

ĐỘNG NGUYỆT Đã tới giờ động nguyệtEm chưa kịp trở tayHình hài tan thành khóiNgang tàn tích liêu trai. Tôi chạy vào vô tậnNíu hụt một vầng trăngGọi nhau lời tuyệt vậnĐồng vọng tới trăm năm. Nguyệt cầm giao tương khúcGiữa đôi bờ chông chênhEm phơi hồn tiền kiếpCho hiễn linh miếu đền. Đường đã cùng đã tậnĐâu còn chỗ rút chânLạnh tanh dòng trăng rụngNguyệt khuyết dấu lưng trần… Hư Vô LẬP ĐÔNG Rồi mùa cũng đi qua ngày bão rớtĐể chiều đông ngồi nhặt những điêu tànVà cây…

Read More

Kỷ niệm tuổi học trò – Đặng Duy Hưng

Ve ơi hát gì điệu nhạc lâm ly Nhớ người biền biệt sơn khê Cố nhân đi bao lâu mới về ….. Thời tiết ĐN mới nắng đã mưa, đi học về ra sông Hàn đá banh nhẫy xuống sông bơi qua cồn đất quay về. Trời bắt đầu đỗ mưa như trút nước, toàn thân ướt như chuột lột đạp xe gấp về nhà. Chị hai nhìn em cười “ Coi chừng bệnh đó thằng kia. Có con bé gì đẹp đẹp ghé ngang nói trả cho em cuốn…

Read More

Quán Thơ Hư Vô 403

DẤU CHÂN DÃ TRÀNG Em tựa như làn gióBay qua những vực khôngMà tôi là chiếc láCòn trôi dạt bềnh bồng. Long đong vào vực cátChỗ chân em dã tràngCó lan man quýnh quángCũng một lần bước ngang! Thời gian như nước lớnLùa những dấu chân hoangĐâu còn thấy vết tíchCho tôi biết hoang đàng. Một lần em lãng đãngBước tới cuộc bể dâuHồn tôi là mây thấpCũng đâu giáp vách sầu. Có nhau trong khoảnh khắcMà đã xa nghìn trùngTrăm năm tựa chớp mắtBiết còn kịp về chung! Nơi…

Read More

Động Nguyệt. Thơ Hư Vô

Đã tới giờ động nguyệtEm chưa kịp trở tayHình hài tan thành khóiNgang tàn tích liêu trai. Tôi chạy vào vô tậnNíu hụt một vầng trăngGọi nhau lời tuyệt vậnĐồng vọng tới trăm năm. Nguyệt cầm giao tương khúcGiữa đôi bờ chông chênhEm phơi hồn tiền kiếpCho hiễn linh miếu đền. Đường đã cùng đã tậnĐâu còn chỗ rút chânLạnh tanh dòng trăng rụngNguyệt khuyết dấu lưng trần… Hư Vô

Read More

Ca sĩ Dương Hòa: Em cho Melbourne mùa xuân .

Nói đến nhạc xưa, là nói đến một khung trời âm nhạc vàng son, với những bài ca bất hủ, lãng mạn nhẹ nhàng tha thiết, không ray rứt xé nát con tim, không oán đời trách phận … Dù cuộc tình như con thuyền không bến, nhưng tâm hồn vẫn nhẹ nhàng trong không gian trầm lắng như âu yếm ru ai trong giấc mơ. Hồi còn bé, me tôi và mấy  người chị ngày nào cũng mê man hát những khúc tình xưa, nghe hát hoài đến nổi…

Read More

Luận về cuộc gặp gỡ tri âm Phan Khôi – Vũ Hoàng Chương

Phan An Sa Ngày 6.7.1946 Phan Khôi ra tới Hà Nội để dự Hội nghị Văn hóa Toàn quốc lần thứ nhất, dự định khai mạc vào đầu tháng 8, nhưng do tình hình chiến sự ngày một căng thẳng, Hội nghị phải lùi đến ngày 24.11. Phải chờ đợi chừng đó thời gian là một cực hình đối với Phan Khôi, nhưng ông ra Hà Nội là để dự Hội nghị, thì cứ phải chờ thôi. Kể từ năm 1941 Phan Khôi gác bút, từ Sài Gòn về quê,…

Read More