‘Từ có thể’ trong tiếng Việt – Tamar Lê

Các nhà ngữ học có đề cập đến ‘từ có thể ’ (potential words) trong mỗi ngôn ngữ loài người. Trong tiếng Anh, có chữ ‘brunch’ là kết hợp hai chữ breakfast and lunch, chữ ‘spoodle’ là kết hợp chữ spaniel và poodle, nhưng không thể có chữ ‘ngon’ hay ‘nhu’ vì phụ âm ‘ng’ và ‘nh’ không đứng đầu vần của một chữ trong tiếng Anh. Vì vặy nếu tên của bạn là Nga, Nghiệp, hay Nhung, Nho thì khó cho người Anh phát âm. Cái tên NGỌC thật…

Read More

Thương An qua lời thơ tiếng nhạc – Tamar Lê

Ngày xửa ngày xưa, lúc ở cái tuổi còn trèo lên cây ổi cây me, hay xuống ao bắt cá sau vườn làng quê, tôi đã bắt đầu rung cảm bởi những vần thơ tình mà mấy bà chị đọc cho nhau nghe. Có lần tôi dụi mắt khi nghe những lời tình buồn thiết tha của TTKH. Khi vào Saigon, vì cuộc sống có phần bon chen và xô bồ, tôi ít khi đọc thơ văn. Nếu đọc thì toàn những bài thơ tiếng Anh cho khóa học của…

Read More

Lòng vị tha trong tâm hồn người Việt – Tamar Lê

Cả tháng nay, mỗi lần xem video clips về Việt Nam trong thời gian đại dịch, khó mà tim không đập mạnh, thổn thức với nhiều cảm xúc khi thấy cảnh khổ cực của thường dân, rất là những người từ quê lên tỉnh kiếm sống qua ngày. Trong những năm trước, vào dịp Tết họ đổ xô về quê thăm gia đình, mang theo một chút quà cáp hay tiền bạc dành dụm cho cha mẹ già và đàn em dưới mái nhà tranh. Nhưng năm nay chuyến về…

Read More

Viễn Trình mãi còn yêu em – Tamar Lê

Viễn Trình mãi còn yêu em Dù yêu là chết trong lòng một ít, là tan nát cõi lòng, hay giấc mơ có nhuốm nhớ nhung ưu phiền, thế mà ai ai cũng muốn lên thuyền yêu đương. Nếu là thi sĩ, nhạc sĩ hay lãng sĩ, tình yêu không chỉ là cơn gió thoảng, mà là biển mặn tình nồng sâu đậm và bao la, nhất là người đó không ai xa lạ với thành phố lãng mạn Melbourne: Viễn Trình. Hồi còn ở Tasmania, thỉnh thoảng QH và…

Read More

Anh còn nợ em – Tamar Lê

Anh còn nợ em Ở Việt Nam, người giàu cũng nhiều mà người nghèo còn nhiều hơn. Cứ xem mấy video clips cho thấy những người bị đuổi ra khỏi nhà trọ trong đại dịch Covid, rồi phải tay bồng, tay dắt bầy con nhỏ đi bộ cả trăm cây số về quê để may ra được ‘yên bình’. Thường thường người nghèo còn bị thêm cái họa mắc nợ. Mắc nợ là việc cực chẳng đã, chứ ai mà muốn mắc nợ… nhưng khi mắc vào rồi thì khó…

Read More

Anh vẫn yêu màu tím – Tamar Lê

Anh vẫn yêu màu tím “Dù những bắt hạnh đã xẩy ra cho đời tôi, luôn luôn tôi tin tưởng rằng ai ai cũng có trái tim nhân hậu cho đời và cho người” – Anne Frank Hồi xưa tôi thường theo mẹ đi xem hát bội ở làng… Mẹ tôi bảo: trên sân khấu có hai loại quan thần: râu đen là người xấu, râu trắng là người tốt, trong lối nhìn lưỡng diện ‘thiện – ác’. Vì còn ‘rất là con nít’, tôi chia bạn bè ra hai…

Read More

Trang hồi ký không bao giờ quên – Tamar Lê

Vào cuối tháng Tư năm 1975, Khi đó, tôi đang dự hội nghị quốc gia ở Schonell Special Education Research Centre của đại học Queensland. Một tuần được rời xa Tasmania để khi trở về thì tình yêu Tasmania sẽ dâng trào hơn nữa. Nhưng trong tâm hồn tôi hình như có gì bất ổn. Khi tôi trình bày xong bài research của mình thì một đồng nghiệp kêu tôi ra uống café trên campus và chia sẻ: “I am sorry to let you know that Saigon is in pain…

Read More

Đời sống mới cho người Việt ở Tasmania – Tamar Lê

Đời sống mới ở Tasmania Trước 1975, tiểu bang Tasmania là đất ‘da trắng’, rất ít người Á Châu, và người Việt mình thì lèo tèo mấy gia đình, phần đông là sinh viên Colombo  Plan. Tui là người Việt Nam duy nhất ở thành phố Launceston, nên mỗi khi ra đường, người ta ‘xúm nhau xem’, coi mình như ‘người lạc bến’, luôn luôn tận tụy giúp đỡ, phải nói là được ‘nâng niu’ như nâng trứng…  Hehehe Khi Thủ Tướng Malcom Fraser lên cầm quyền, Tasmania mong được …

Read More

Ký ức Hội An – Trâm Anh

Cứ mỗi lần được nhận những món ăn từ các bàn tay nội trợ đảm đang, ký ức ngọt ngào của cô lại có dịp trỗi dậy như những thước phim quay chậm , trình chiếu lại những tháng ngày hoa mộng xa xưa mà lâu nay nằm im lìm đâu đó trong tâm khảm. Lần này không phải là bánh pate’ Chaud hay món gì khác mà là chè bắp thơm ngon của chị Nhung Trường Kim, một món chè được nối liền với một địa danh không chỉ…

Read More

Buổi sáng đầu tiên ở Melbourne – Tamar Lê

Lúc xe đưa tôi đi xuống Clayton, tôi thật sự không thấy ai cả hai bên đường, mà chỉ có những hàng xe dài thứ tự nối đuôi nhau chạy một cách bình thản trên đường phố. Cuộc sống ở đăy thật bình yên, không giống như Saigon mà tôi đã để lại phía sau. Lúc còn lái chiếc xe Honda trên đường phố Saigon, tôi đôi lúc hay bực bội vì người này chen lấn người kia, nhưng bây giờ thì thấy nhớ nhớ thương thương, trong sự hỗn…

Read More