Quán Thơ Hư Vô 398

CHÀO EM THÁNG 10 Chào nhau một nụ tháng 10Mùa thu nở giữa môi người ngọt ngâyCảm ơn em mái tóc dàiThả tôi lêu lỏng trên vai một thời. Chào nhau nụ ấm hơi ngườiCảm ơn em đã vì tôi biết buồnMôi tròn theo dấu phấn sonTóc chia hai nhánh tôi còn một bên! Ơn em xin nguyện đáp đềnThì tôi cũng được chút lênh đênh rồi!Trả nhau chưa dứt nợ đờiTrái tim tôi đã tơi bời đó em. Nợ nần chồng chất nặng thêmCảm ơn em vẫn còn kềm…

Read More

Bài Tội Tình Chúa Nhật. Thơ Hư Vô

Nếu em không hiện thân thánh nữThì tôi đâu khổ tới bây giờHay tại số giang hồ lãng tử Trời phạt tôi làm kẻ tội đồ. Chân bước xô bồ qua mê lộDấu đinh đóng kín lối nhân tìnhEm tựa hình bên cây thánh giáTôi còn lạ lẫm giữa câu kinh. Lời tôn vinh hay điềm bất trắcĐể em khóc con mắt bên nào?Giọt đớn đau chảy vào một phíaGiọt còn ở lại với đời sau. Tôi lau chưa ráo dòng nước mắtĐã nghe nhan sắc ngủ trên tayChúa nhật dài…

Read More

Quán Thơ Hư Vô 396

THOÁNG HƯƠNG PHAI Buồn ta phả khói vào thơThấy em đứng khóc bên bờ xanh xaoGiọt nào rớt xuống chiêm baoĐể thơ mọc cánh bay vào mênh mông. Lòng ta nắng ở trên sôngThương con nước đổ một dòng chung thânTàn phai theo mỗi bước chânHỏi em đời có trăm năm để chờ? Ta về gom nắng vào thơXây chung thành quách che hờ đớn đauKhúc tình phả xuống bể dâuNghe chăn gối lạ rũ nhầu dáng em Chợt thèm một chút hương quenThềm xưa rêu đã phủ mềm dấu…

Read More

Quán Thơ Hư Vô 397

NHÀ VĂN NHẬT TIẾN ĐÃ RỜI KHỎI THỀM HOANG (Kính dâng hương linh nhà văn Nhật Tiến) Tiếng chim hót trong lồng thảng thốt Báo tin Người bỏ cuộc trần aiTháng chín bàng hoàng như chiếc lá Vụt lìa cành theo gió ngàn bay. Người đi một chuyến không quay lạiHà Nội – Sài Gòn chưa kịp chào nhauBốn mươi năm mang đời tỵ nạnGiọt máu trong tim vẫn dạt dào. Từ thuở xuôi nam vào đất lạĐã khai nguồn văn học nhân vănHồn ngôn ngữ như mây bàng bạcCòn thơm tho tận…

Read More

Nhà Văn Nhật Tiến Đã Rời Khỏi Thềm Hoang. Thơ Hư Vô

(Kính dâng hương linh nhà văn Nhật Tiến) (Nhà văn Nhật Tiến và Hư Vô) Tiếng chim hót trong lồng thảng thốt Báo tin Người bỏ cuộc trần aiTháng chín bàng hoàng như chiếc láVụt lìa cành theo gió ngàn bay.  Người đi một chuyến không quay lạiHà Nội – Sài Gòn chưa kịp chào nhauBốn mươi năm mang đời tỵ nạnGiọt máu trong tim vẫn dạt dào. Từ thuở xuôi nam vào đất lạĐã khai nguồn văn học nhân vănHồn ngôn ngữ như mây bàng bạcCòn thơm tho tận cõi…

Read More

Anh Chị Nhật Tiến. Tản văn của Lê Tất Điều

Lê Tất Điều (Chân dung nhà văn Nhật Tiến và nữ sĩ Đỗ Phương Khanh ngang Đường Sách Sài Gòn 2016) Anh chị Nhật Tiến coi tôi như em ruột. Tình thân bắt đầu từ cách đây khoảng 60 năm. Không nhớ tí gì về trường hợp, hoàn cảnh nào đã gặp gỡ. Chỉ nhớ hồi đó, ông bà, nhất là bà, luôn luôn chu toàn bổn phận nuông chiều em út và tôi đóng xuất sắc vai trò đàn em hồn nhiên hưởng thụ, không mảy may thắc mắc,…

Read More

Bố Tôi. Hồi ức của Michael Trụ Bùi

Michael Trụ Bùi (Chân dung nhà văn Nhật Tiến – Sài Gòn 1971) Mẹ tôi người làng Hành Thiện, Nam Định. Ông Nội của Mẹ tôi chống Pháp bị chém đầu chung với Hoàng Hoa Thám, tức cụ Đề Thám vào năm 1913. Mẹ tôi có người anh cả là bác Quỳnh đi theo Việt Minh cũng chống Pháp. Việt Minh trong giai đoạn này là liên minh chính trị cánh tả mang danh nghĩa trung lập với mục đích công khai là “Liên hiệp tất cả các tầng lớp nhân…

Read More

Quán Thơ Hư Vô 395

DÒNG SÔNG CỔ TÍCH Sóng nước làm mất dấu bến bờAnh gọi khẽ tên em để nhớCó một dòng sông trong cổ tíchĐã chảy qua thành phố tuổi thơ. Nhà anh bên mé ven đất lởBuồn vui theo con nước lớn ròngEm có đứng nhìn qua ô cửaThấy bóng anh như một dòng sông. Chở những bài thơ tình qua phốChuyến đò đưa mặt nước lung linhTựa vạt áo lụa là con gáiĐợi gió bay qua để tượng hình. Như nụ môi non còn e ấpHoa mười giờ chưa nở…

Read More

Thoáng Hương Phai. Thơ Hư Vô

Buồn ta phả khói vào thơThấy em đứng khóc bên bờ xanh xaoGiọt nào rớt xuống chiêm baoĐể thơ mọc cánh bay vào mênh mông. Lòng ta nắng ở trên sôngThương con nước đổ một dòng chung thânTàn phai theo mỗi bước chânHỏi em đời có trăm năm để chờ? Ta về gom nắng vào thơXây chung thành quách che hờ đớn đauKhúc tình phả xuống bể dâuNghe chăn gối lạ rũ nhầu dáng em Chợt thèm một chút hương quenThềm xưa rêu đã phủ mềm dấu đinhBuồn quanh sợi khói…

Read More

Nhà văn Đỗ Phương Khanh. Hồi ức của Hồ Trường An.

Hồ Trường An Nhà văn Đỗ Phương Khanh – ảnh Cao Lĩnh Đỗ Phương Khanh đã làm quen với độc giả qua vài truyện ngắn như “Đi Mua Giầy”, “Giận Nhau” trên tập san Văn Hóa Ngày Nay do Nhất Linh chủ trương. Chị xuất hiện đồng thời với Duy Lam, Nhật Tiến, Tô Hoàng, Tuyết Hương. Sau đó trên tập san Tân Phong, chị còn cho đăng một vài truyện ngắn nữa, như truyện “Con So ” chẳng hạn. Từ khi làm vợ Nhật Tiến, Đỗ Phương Khanh hầu…

Read More