Man Mác Bóng Thu Phai. Thơ Hư Vô

Chiều đang chạm trên từng xác láMà hồn tôi như một tàng câyChơ vơ đứng đợi lần em tớiĐể thấy mùa thu đã rụng đầy! Xoè tay che nắng len vào mắtĐếm những vàng phai nỗi nhớ ngườiCòn nghe trong thoáng heo may gọiNhư có em về chung bóng tôi! Rắc hương cho gió thơm mùi tócTrên áo vai xưa đã bạc màuChỗ em cũng có lần nương náuGiấu buồn vào giọt lệ xanh xao. Mà cả đời tôi còn lảo đảoLăn theo những phiến lá mịt mùThì nắng có vàng…

Read More

Bài Viết Cho Thuần Ngày Trở lại Wollongong…Thơ Hoàng Nga

Người không níu áo em saoBao nhiêu năm đã qua cầu gió bay. Em về người chắc không hayDẫu con phố ấy chẳng thay đổi nhiềuDốc mù sương. Biển liêu xiêuVài con sóng trắng cuối chiều đuổi nhauNgọn đèn đôi vẫn bên nhauChiều nghiêng đôi cánh hải âu bay về. Em về. Người ạ. Em về.Mười lăm năm. Lạ. Bốn bề thinh khôngEm qua ngả phố mấy vòngBàn tay dấu mặt vào trong nỗi buồnBàn chân nhiều lúc ngập ngừngNgờ như có tiếng gọi thầm trên vai. Em về… Chắc…

Read More

Khúc Mưa Tháng 9. Thơ Hư Vô

(Thiếu Nữ. Tranh Đinh Cường) Đêm rắc mưa cho hương đầy tócTháng 9 về quanh những gót chânPhố xá chờ nhau đèn thao thứcSoi buồn chưa rõ mặt tình nhân. Con đường có lần em qua đóLời hẹn hò còn đỏ son môiTôi về không kịp như đã hứaGiọt mưa xoá mất bóng em rồi! Bàn tay lạnh cóng như sỏi đáDụi mắt rưng rưng nỗi nhớ ngườiHàng cây bàng mấy lần thay láMà nghe hối hả bước chân tôi. Chỗ có mũi tên đường rẽ tráiMưa bay đâu còn…

Read More

Chốn Đã Mất Tên. Hoàng Nga

Hoàng Nga (Chân dung nhà văn Hoàng Nga) Cuối cùng, khi quan hệ tình cảm giữa tôi với Triết dành cho nhau chỉ còn lại một mớ hổ lốn, và sau bao nhiêu năm gầm gừ, rình ngó nhau kiểu cọp săn mồi, mỗi đứa đã yên ổn tọa vị một phương ở đất khách quê người, tưởng sẽ chẳng bao giờ còn có cơ hội nhìn thấy mặt nhau lần nữa, bỗng thình lình lại đụng mặt trong một bữa tiệc cưới ở Sài Gòn. Tôi hoàn toàn không…

Read More

Đợi Chờ. Truyện ngắn Khái Hưng

Khái Hưng (Truyện ngắn này được đăng lần đầu tiên trên Tuần Báo Ngày Nay số 17, in ngày chủ nhật 19/ 07/ 1936 tại Hà Nội) Cây im, sông lắng đợi xuân vềThế Lữ Linh cho ngựa phi nước kiệu lớn, qua dặng đồi cỏ tranh, hấp tấp, vội vàng như người đi đâu có việc gì cần kíp. Tới chỗ sông Thương lượn khúc chảy ven đường Bố Hạ, quanh một quả đồi rộng trồng cam, Linh kìm cương, nhẹ nhàng nhẩy xuống đất, buộc ngựa vào một…

Read More

Huyền Khúc. Thơ Đặng Triều

Vẫn còn đây, ngoài cõi sống âm u .Đêm trăng sáng và bầu trời ngọc bích.Mà đắm đuối như thiên đường cổ tích.Trả hờn căm về với nỗi buồn xa.Cả nguồn yêu người mới phụ tình ta.Vừa xao động vài giọt sương trên mắt…Bóng thong thả lướt êm triền cỏ mượt.Này này em gấm lụa cố che đời.Thuở lầu son, chen chúc tiếng mưa rơi.Nhạc liên xướng khúc tôn ca hoàng hậu .Lúc tơ tưởng, lúc nhặt khoan tiết tấu.Âm thanh nào rên rỉ buốt can trường….Ta, một lần làm…

Read More

Nghiệp Hành. Thơ Hư Vô

Hồn tôi như biển độngXua thuyền em ra khơiCó bơi vào vô tậnChưa chắc khỏi luân hồi. Kiếp này còn lận đậnLà còn nợ nần nhauĐời sau có gặp lạiCũng chỉ mới bắt đầu. Hoá thân thành đá cuộiHay làm cây trên rừngThì tôi vẫn đứng đợiĐược em làm tình nhân. Để nghe lời đá gọiRừng xưa cũng xôn xaoEm về như bóng chạmVào tim tôi rạt rào. Nếu không là hành nghiệpĐâu gặp nhau chốn nàyEm chưa thành huyễn mộngMà mây vẫn còn bay… Hư Vô

Read More

Sài Gòn. Thơ KB

Mai tôi xa rồi, Saigòn ơiPhút chia ly có luống chút ngậm ngùiTim nhỏ nhưng chứa đầy phiền muộnTay gầy sao với được yêu thương… Ngày xưa ấy em môi hồng, mắt sángBước rộn ràng qua lối nhỏ tìm nhauQuán nước xưa nơi ta hò hẹnGóc phố này chân từng đã dạo quaVòng tay ấm, đâu rồi cơn mê loạn?Nắng rát da mà lòng sao lạnh giáCơn mưa rào xóa được nỗi niềm đau? Mai tôi xa rồi, có buồn không?Người yêu ơi, nghe thương nhớ ngập lòngCánh chim mỏi…

Read More

Làm Sao Mà Quên Được. Thơ trầnthịminhchâu

Làm sao quên được tháng tư,Con đường di tản, lòng như chết rồi.Từ em nức nở khô môi,Tình buồn lạc mất,tình trôi nơi nào? Tháng tư tiếng khóc nghẹn ngào,Nhìn anh cởi áo, lệ trào chẳng nguôi.Thôi đành một tiếng buông xuôi,Tàn dư chiến trận,đất trời cũng nghiêng. Chân đi trong cõi đảo điên,Người còn người mất, oan khiên đoạn trường.Đáy hồn chứng tích đau thương,Tàn Xuân đi nhặt thịt xương dân lành. Mỗi năm chít một vành tangBốn mươi sáu mảnh, dầy tang nát lòng.Việt Nam sáng nhớ chiều…

Read More