Anh Chị Nhật Tiến. Tản văn của Lê Tất Điều

Lê Tất Điều (Chân dung nhà văn Nhật Tiến và nữ sĩ Đỗ Phương Khanh ngang Đường Sách Sài Gòn 2016) Anh chị Nhật Tiến coi tôi như em ruột. Tình thân bắt đầu từ cách đây khoảng 60 năm. Không nhớ tí gì về trường hợp, hoàn cảnh nào đã gặp gỡ. Chỉ nhớ hồi đó, ông bà, nhất là bà, luôn luôn chu toàn bổn phận nuông chiều em út và tôi đóng xuất sắc vai trò đàn em hồn nhiên hưởng thụ, không mảy may thắc mắc,…

Read More

Bố Tôi. Hồi ức của Michael Trụ Bùi

Michael Trụ Bùi (Chân dung nhà văn Nhật Tiến – Sài Gòn 1971) Mẹ tôi người làng Hành Thiện, Nam Định. Ông Nội của Mẹ tôi chống Pháp bị chém đầu chung với Hoàng Hoa Thám, tức cụ Đề Thám vào năm 1913. Mẹ tôi có người anh cả là bác Quỳnh đi theo Việt Minh cũng chống Pháp. Việt Minh trong giai đoạn này là liên minh chính trị cánh tả mang danh nghĩa trung lập với mục đích công khai là “Liên hiệp tất cả các tầng lớp nhân…

Read More

Quán Thơ Hư Vô 395

DÒNG SÔNG CỔ TÍCH Sóng nước làm mất dấu bến bờAnh gọi khẽ tên em để nhớCó một dòng sông trong cổ tíchĐã chảy qua thành phố tuổi thơ. Nhà anh bên mé ven đất lởBuồn vui theo con nước lớn ròngEm có đứng nhìn qua ô cửaThấy bóng anh như một dòng sông. Chở những bài thơ tình qua phốChuyến đò đưa mặt nước lung linhTựa vạt áo lụa là con gáiĐợi gió bay qua để tượng hình. Như nụ môi non còn e ấpHoa mười giờ chưa nở…

Read More

Thoáng Hương Phai. Thơ Hư Vô

Buồn ta phả khói vào thơThấy em đứng khóc bên bờ xanh xaoGiọt nào rớt xuống chiêm baoĐể thơ mọc cánh bay vào mênh mông. Lòng ta nắng ở trên sôngThương con nước đổ một dòng chung thânTàn phai theo mỗi bước chânHỏi em đời có trăm năm để chờ? Ta về gom nắng vào thơXây chung thành quách che hờ đớn đauKhúc tình phả xuống bể dâuNghe chăn gối lạ rũ nhầu dáng em Chợt thèm một chút hương quenThềm xưa rêu đã phủ mềm dấu đinhBuồn quanh sợi khói…

Read More

Nhà văn Đỗ Phương Khanh. Hồi ức của Hồ Trường An.

Hồ Trường An Nhà văn Đỗ Phương Khanh – ảnh Cao Lĩnh Đỗ Phương Khanh đã làm quen với độc giả qua vài truyện ngắn như “Đi Mua Giầy”, “Giận Nhau” trên tập san Văn Hóa Ngày Nay do Nhất Linh chủ trương. Chị xuất hiện đồng thời với Duy Lam, Nhật Tiến, Tô Hoàng, Tuyết Hương. Sau đó trên tập san Tân Phong, chị còn cho đăng một vài truyện ngắn nữa, như truyện “Con So ” chẳng hạn. Từ khi làm vợ Nhật Tiến, Đỗ Phương Khanh hầu…

Read More

Quán Thơ Hư Vô 393

ĐI VỀ MỘT PHÍA ĐẦY HOA TRẮNG(Kính dâng hương linh nữ sĩ Đỗ Phương Khanh) Có một chuyến đi không trở lạiCõi đời chỉ là mộng huyễn thôiNgười đã về nơi tâm thanh tịnhBước ra khỏi sinh tử luân hồi. Hồn nhang khói bay vào vô tậnCòn nghe lãng đãng chút Hương Thu*Tâm kinh đã thấu lời tụng niệmĐể cùng Người chắp cánh phiêu du. Đi về một phía đầy hoa trắngNhư mây bàng bạc giữa đất trờiỞ nơi không còn nghe tiếng khócCõi chân tâm an lạc đời đời. Xin…

Read More

Dòng Sông Cổ Tích. Thơ Hư Vô

Sóng nước làm mất dấu bến bờAnh gọi khẽ tên em để nhớCó một dòng sông trong cổ tíchĐã chảy qua thành phố tuổi thơ.                           Nhà anh bên mé ven đất lởBuồn vui theo con nước lớn ròng Em có đứng nhìn qua ô cửaThấy bóng anh như một dòng sông. Chở những bài thơ tình qua phốChuyến đò đưa mặt nước lung linh Tựa vạt áo lụa là con gáiĐợi gió bay qua để tượng hình. Như nụ môi non còn e ấpHoa mười giờ chưa nở đã thơmChỗ thoáng mùi hương…

Read More

Quán Thơ Hư Vô 393

NGÀY KHAI SINH THÁNG TÁM(Kính tặng sinh nhật nhà văn Nhật Tiến 24/08) Như giọt Mưa Xuân rắc vào chồi nõnĐất trời bỗng trổ biếc những mầm nonCảm ơn Người – cuộc Hành Trình Chữ NghĩaBút tích cả đời màu mực còn thơm. Để những chặng đường từ tâm nhân bảnVẫn thênh thang như vách núi chân đêLớp lớp người đi qua bao dâu bểCòn có nhau một chỗ để quay về! Cùng ngoái lại bảng đen và phấn trắngĐã lớn theo chữ nghĩa bởi tay NgườiHồn ngôn ngữ như gương làm chứng…

Read More

Đi Về Một Phía Đầy Hoa Trắng. Thơ Hư Vô

(Kính dâng hương linh nữ sĩ Đỗ Phương Khanh) Có một chuyến đi không trở lạiCõi đời chỉ là mộng huyễn thôiNgười đã về nơi tâm thanh tịnh Bước ra khỏi sinh tử luân hồi. Hồn nhang khói bay vào vô tậnCòn nghe lãng đãng chút Hương Thu*Tâm kinh đã thấu lời tụng niệm Để cùng Người chắp cánh phiêu du. Đi về một phía đầy hoa trắngNhư mây bàng bạc giữa đất trờiỞ nơi không còn nghe tiếng khócChỗ chân tâm an lạc đời đời. Xin thắp nén hương trầm khói biếcTiễn…

Read More